Cà phê phố của tôi…

Đọc một status của một người chị chưa già, hay chị vẫn nói mình không còn rất trẻ, mới thực sự thấy cà phê, trong ngõ nhỏ, hay trên phố như là đã đi, đã thấm, ngấm rất sâu vào đời sống, tâm hồn con người…

Chị viết:

“Tôi thường thích những ly cà phê uống chậm trong một quán cà phê cũ. Những quán cà phê cũ ấy là một phần linh hồn thành phố, là nơi để người già nghĩ đến những câu chuyện cũ, nói với nhau về những câu chuyện cũ, trong những buổi sáng, buổi chiều…. Khi những người bạn già ngồi bên nhau, thời gian trôi ngược lại. Sau cặp kính trắng, những hồi ức miên man.

Những quán cà phê cũ cũng giống như những người già ngồi trong quán, đã đi qua rất lâu thời gian, chứng kiến nhiều thay đổi, nhìn thấy hết, thấu hiểu và lưu giữ hết, lặng lẽ và yên bình, âm thầm nâng niu ký ức mà ít khi oán trách. Những người đã hiểu cuộc sống đến từng chân tơ kẽ tóc, có thể lý giải mọi thăng trầm càng thiết tha từng giây từng ngày của thành phố bé nhỏ. Quán cũng biết nhiều về cuộc đời nên không có vẻ ngoài phô trương, cầu kỳ nữa. Chân tường đã lem nhem những rêu, bàn ghế đã loang lổ những vết ố cà phê nâu thẫm… riêng hoa trên bàn luôn tỏa hương thanh khiết, và mọi mặt người đều gần gũi thân quen.

Tôi vẫn mong một sớm mùa hè, gạt những ưu tư thường nhật sang một bên để ngồi xuống một quán cũ ven đường, nâng ly cà phê nóng, lặng lẽ nhìn dòng người sôi động lướt ngoài kia, để nhận ra trong ly cà phê của mình có vị của cuộc đời!”

Vẫn mong gạt đi ưu tư cố hữu của cuộc sống thường ngày và chiêm nghiệm đời mình giữa lúc cà phê chậm rơi nơi đáy cốc.. Ảnh minh họa
Vẫn mong gạt đi ưu tư cố hữu của cuộc sống thường ngày và chiêm nghiệm đời mình giữa lúc cà phê chậm rơi nơi đáy cốc.. Ảnh minh họa

Tôi thì ngại sự già cỗi, sợ những cũ kỹ ở quán cà phê trong ngõ nhỏ, nép mình trầm mặc. Tuổi 30 mà tôi vẫn thích lang thang trên phố, ở những quán cà phê bệt, cà phê chạy, vừa thưởng thức vừa ngắm dòng người vội vã, cả những cô nàng xinh đẹp hờ hững, tức tức…, như thời 18. Tôi gọi nơi tôi ghé đều là cà phê phố. Cà phê phố của tôi không nhàu cũ.

Cà phê của tôi, cà phê trên phố của tôi vẫn có những người bạn già ngồi bên nhau, nhưng có vẻ như họ chẳng đi ngược về quá khứ, xưa cũ lúc này đóng chặt. Họ cười, lạm bàn thế sự, bóng banh, scandal… như những người trẻ chúng tôi. Đôi lúc, bỗng một thiếu nữ cất đôi chân thon gọn trắng ngà vụt qua, những người bạn già ấy có khác gì đám trẻ, tươi vui dõi theo như với lấy một làn gió mát, hít hà hương mạ thơm nồng trên đồng xanh xa tít tắp… Ai, tuổi nào cũng có quyền trân quý cái đẹp, vòi vĩnh cái đẹp, như từ thuở mẹ lâm bồn tới lúc lâm chung, đã vậy…

Cà phê phố của tôi, có những anh công nhân, chị lao công, bác xe ôm kiếm cho mình một khoảnh khắc thảnh thơi trước khi lao vào bộn bề, ngày đầu tắt mặt tối. Cà phê trên hè phố, 10 ngàn, 12 ngàn cũng đủ vị đậm đà, đủ khiếu thêm vài nét cọ tươi màu lên dòng người tất bật. Nhâm nhi ly cà phê, không có mùi hoa hồng thanh khiết, hương sen dịu nhẹ, mùi cỏ mê hoặc, mà chỉ vương mùi của khói xe, mùi của mồ hôi, mùi của cái nghèo, mùi từ cơ cực.

Cà phê vỉa hè – Ảnh minh họa internet
Cà phê vỉa hè – Ảnh minh họa internet

Cà phê phố của tôi, không là những quán siêu sang trên giao lộ đắc địa Sài thành. Bạn cà phê của chúng tôi, ít là những chàng trai cô gái đi ra từ phố xá, bàn tay trắng tươi nâng niu chiếc ly trong vắt chứa đựng thứ hợp chất kỳ diệu được trộn màu, mùi và xúc cảm của cà phê, của sữa, của kem, của cô phục vụ yếm thắm cúi chào, của sự đủ đầy, sung túc…

Cà phê phố của tôi, dành cho tất cả, không có bất cứ gì khác biệt, về số dư tài khoản, sổ đỏ, tuổi tác, sở thích… Cũng ít khi gặp được nhiều gương mặt quen thân, gần gũi. Anh giám đốc đi giày Gucci mõm cong vút, cô gái yêu kiều đeo bản tên của một ngân hàng lớn cứ lắc qua lắc lại hai bên ngực, chú taxi với anh nhà báo cầm chiếc smartphone Mobiistar đời cũ tranh thủ dùng Google Map tìm đường…

Tất cả đều xa lạ.

Mấy kẻ tha hương trong một sáng, một chiều tình cờ chung chỗ, mà lạnh nhạt, mà quen.

BÌNH LUẬN